skip to Main Content

Về tôi

Xin chào, Tôi tên là Phương. Ở thời điểm tôi lập ra Blog này, tôi đang ở tuổi đầu 2 "đuôi" chơi vơi. Từ ngày bé xíu tôi đã rất thích đọc báo. Hồi cấp 1 mẹ thường đưa tôi ra phố Hàng Trống, nơi có các sạp báo chiếm trọn góc đẹp nhất của con phố,  nhìn thẳng ra Nhà Thờ Lớn. Ngày đó điều tôi mong chờ nhất trong tuần là khi cầm những tờ báo thơm mùi giấy và mực. Với một đứa bé chỉ loanh quanh trong nhà, ở trường và ngõ phố thì mỗi trang báo chứa đựng một thế giới hoàn toàn mới lạ. Mẹ tôi hay mua tạp chí về điện ảnh như "Thế giới Văn hóa","Thế giới điện ảnh". Cầm cuốn tạp chí sặc sỡ trên tay mà tôi ước ao có một tờ báo của riêng mình. Vậy là tôi xé giấy trong những cuốn vở, nắn nót tô tô vẽ vẽ, cắt hình trong tạp chí ra để dán vào trang giấy nhằm tạo ra một tờ báo riêng của mình. Đến khi mẹ đưa ra Hàng Trống, tôi lén để những tờ báo handmade đó lên sạp báo với hy vọng ai đó đi ngang quá sẽ thích thú mà cầm về. Thậm chí tôi còn viết địa chỉ nhà ở vào trong tờ báo đó để độc giả yêu thích sẽ gửi thư đến cho tôi. Đến những năm cấp 2, tôi trở thành fan chính hiệu của manga. Những cuốn truyện tranh của NXB Trẻ và NXB Kim Đồng là niềm vui hàng ngày của tôi. Thời đó cuối mỗi cuốn truyện tranh thường có Góc Bạn Đọc để những cô cậu bé như tôi gửi hình vẽ, thơ, cảm xúc về nhân vật đến cho ban biên tập truyện tranh. Tôi cũng ngồi vẽ và viết gửi đi. Niềm hân hoan khi thấy tên mình cùng bức tranh mình vẽ nhân vật được in vào Góc Bạn Đọc làm tôi vui sướng hết thảy. Cuối những năm lớp 12, tôi quyết định chuyển từ Ban A (Toán Lý Hoá) sang tập trung tự học các môn khối D (Toán Văn Anh) để thi vào khoa Truyền Thông, với mong muốn sau này làm trong lĩnh vực Báo Chí hoặc PR. Môn học tôi nhớ nhất có lẽ là Đạo Đức Báo Chí, một nhà báo giỏi bên cạnh chuyên môn và nghiệp vụ, nhất định phải có đạo đức và sự tử tế. Công việc, cũng như tình yêu, cần có cái duyên và sự can đảm để theo đuổi cái mình muốn. Tôi không có duyên và không dám theo đuổi ngành Báo. Vì vậy đến giờ khi thấy ai làm trong ngành báo, tôi vẫn dành một sự ngưỡng mộ cho họ (tất nhiên là trừ những nhà báo “đếm tầng” và những người dùng nghề báo phục vụ mục đích “không trong sáng” :”>). Cảm ơn Internet, đã khiến những người thích viết mà không có tài lắm như tôi vẫn có thể tự tạo ra một trang blog để chia sẻ những bài viết riêng của mình. Việc mày mò cách lập website, mua hosting, cài theme, chỉnh sửa giao diện, cân nhắc màu sắc, sắp xếp trang sao cho tối ưu nhất tuy mất thời gian và tỉ mỉ nhưng rất thú vị, đặc biệt khi mình được sáng tạo và nhìn thấy thành quả theo ý mình. Tôi rất thích đi du lịch, làm các công việc liên quan tới truyền thông, phát triển xã hội, giáo dục, thanh niên. Ước mơ của tôi là sau này khi đã có thật nhiều trải nghiệm, tôi sẽ xuất bản được một cuốn sách dành cho các bạn thanh thiếu niên. Nhưng giờ cứ phải tích luỹ trải nghiệm từng ngày đã vì tôi nghĩ không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tử tế. Và blog này cũng là cách để tôi luyện viết, từng chút từng chút một. Hy vọng sau này mọi thứ sẽ ổn :)

Về Blog

Tôi tin rằng mỗi chúng ta đều có nhu cầu được chia sẻ. Một trong những điều tuyệt vời là ta có một người đủ tin cậy, hiểu và cảm thông để bộc bạch mọi thứ. Còn nếu không có thì tự sự với bản thân cũng là một lựa chọn hay ho. Và đó là lý do tôi lập ra blog này. Nếu có ai đó đọc blog, tôi rất vui. Còn nếu không có ai theo dõi, thì tôi cũng đã là một người đọc blog này rồi. 5 năm, 10 năm nữa, tự xem lại những bài viết thời trẻ dại của mình hẳn cũng sẽ buồn cười lắm :p Blog hiện tại có tên là “Mưa Bóng Mây”, mà nhiều bạn nhìn thoáng qua tên website còn lầm tưởng là “Mua Bóng Bay” LOL. Tôi sẽ giải thích một chút về cái tên sến sẩm này. Khoảngl năm 2, năm 3 Đại Học, tôi quyết định lập một blog. Cái khó nhất là tên blog: vừa dễ nhớ, lại vừa phản ánh nội dung trang. Phân vân mãi tôi quyết định chọn cái tên “Mưa Bóng Mây” vì ngày đó thanh niên thích cái gì lãng mạn, bay bổng kiểu như “Dạo bước trên mây”. “Mưa bóng mây” là cái tên nhẹ nhàng, vừa đủ, không quá nghiêm túc cũng chẳng mang tính cá nhân quá. Nhưng sau đó tôi cũng thấy hơi ngại ngại mỗi khi đọc tên blog này lên vì nghe cứ “mây mưa” sao ý :)) vậy là cũng cố nghĩ một cái tên khác bằng tiếng Anh để sau này xây dựng page tiếng Anh trên cùng domain cũng tiện hơn nhưng nghĩ mãi không ra. Và cho đến giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra cái tên nào khả thi (*bạn mà có cao kiến gì thì có thể comment dùm tôi bên dưới ha*). Vậy nên thôi tạm thời cho đến hết năm 2018 tôi vẫn sẽ dùng cái tên này vì đã trót mua domain rồi :)). Nhưng tương lai tôi sẽ đổi tên. Nội dung blog là về những trải nghiệm của tôi: du lịch, suy nghĩ cá nhân tôi về cuộc sống, chia sẻ những cuốn sách tôi ưa thích, những điều hay ho thú vị về Hà Nội, nơi tôi gắn bó, và ti tỉ những thứ linh tinh khác. Tôi hy vọng sau này đến tuổi U30, U40 - U100. Blog của tôi vẫn được duy trì như một nơi tôi lưu giữ những điều đẹp nhất trong cuộc đời mình vậy. Tôi sẽ cố gắng viết thường xuyên nhưng thực tình là công việc, các mối quan hệ, những thứ hầm bà lằng khác khiến tôi khá bận nên chưa trung trong được cho blog. Vì vậy mà các bài viết sẽ còn nhiều lỗi sai về chính tả, đánh máy, nội dung rườm rà, câu chữ không được trao chuốt, đặc biệt ở những bài đầu tiên tôi viết. Tôi sẽ cố gắng khắc phục trong các bài sau, nhưng với những bài đầu tiên có lẽ tôi sẽ không sửa lại, vì tôi muốn sau này sẽ có thể dựa vào đó để đánh giá sự trao dồi kỹ năng viết của mình. Hy vọng các bạn thông cảm. Cảm ơn bạn đã vào blog này, và đọc đến tận dưới đây. Nếu bạn muốn chia sẻ điều gì với tôi thì hãy cứ comment nhé :) *Tái bút: tên blog nghe sến vậy thôi chứ tính tôi không sến đến thế. Vì không hiểu sao tôi hay nhận được những tin nhắn mộng mơ mơ mộng tựa như tin nhắn gửi đến fan của tiểu thuyết ngôn tình vậy...hiu hiu :( :(    
Bình Dị Phượng Hoàng Cổ Trấn

Bình dị Phượng Hoàng Cổ Trấn

Post Series: Du lịch Trung Quốc

Phượng Hoàng Cổ Trấn là một bảo tàng sống về văn hóa, kiến trúc, xã hội với hơn 1300 năm tuổi bên bờ Đà Giang, phía Tây tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc. Cổ trấn thuộc Châu tự trị (#AutonomousPrefecture) của dân tộc ít người như Miêu (Mèo), Hồi, Thổ Gia, và người Hán. Xưa kia, quân lính thời nhà Minh từng được đưa đến đây để đàn áp cuộc nổi dậy của người Miêu. Năm 2001 cổ trấn được trao tặng danh hiệu thành phố di tích lịch sử văn hóa của Trung Quốc, danh lam thắng cảnh cấp quốc gia AAAA (xếp hạng cao nhất là AAAAA – 5A). Dù du lịch dần phát triển nhưng kiến trúc phượng hoàng đặc trưng với mái ngói âm dương lớp lang, đầu mái cong vút tạo nên hình tượng cánh phượng hoàng, những ngôi nhà cổ mái ngói san sát soi bóng xuống dòng Đà Giang xanh ngát, đặc trưng văn hóa sinh hoạt vẫn được bảo tồn rất tốt. Các quán bar, nhà nghỉ được thiết kế với kiến trúc cổ tạo sự thống nhất.

Sau vài lần lên kế hoạch không thành thì hè năm nay (2017) tôi đã có cơ hội mua tour du lịch khám phá Phượng Hoàng Cổ Trấn. Cũng từng nghĩ đến việc tự đi nhưng người dân ở đây không giao tiếp được bằng tiếng Anh, thậm chí hỏi How much? họ cũng đáp lại bằng tiếng Hoa nên tôi quyết định mua tour của hãng du lịch cho tiện. Thứ nhất, không biết tiếng Trung thì chẳng biết mua vé, đi lại thế nào, vậy đi tour người ta sắp xếp hết sẽ đỡ mất công và nguy hiểm. Thứ hai, giá tour cũng không quá cao so với chi phí đi tự túc. Tiền tour là 13tr5 đi cả Phượng Hoàng Cổ Trấn lẫn Trương Gia Giới 5 ngày trong khi đi tự túc vào khoảng 12tr (theo review trên mạng). Thứ ba, tiết kiệm thời gian di chuyển và làm visa. Bên tour họ sẽ lo phần visa theo đoàn. Tour di chuyển bằng máy bay từ Hà Nội đến thành phố Chang Sa (dịch ra tiếng Việt là Trường Sa nhưng không phải quần đảo Trường Sa của Việt Nam chúng ta đâu nhé ?!), rồi đi oto mất khoảng 6 tiếng để đến Phượng Hoàng Cổ Trấn, đỡ tốn thời gian hơn đi tàu. Một số tour các bạn thấy trên mạng giá rẻ như 7tr, 9tr thực chất là đi tàu lửa hoặc đường bộ, sẽ mất gần hai ngày di chuyển.

Sau chuyến đi, tôi thấy đi tour là quyết định đúng đắn. Tôi không phải lo khoản giao tiếp, và hướng dẫn viên biết cách sắp xếp sao cho đi lại thuận tiện, trải nghiệm đc nhiều nhất. Một đặc điểm đi tour là nếu may mắn tour guide đoàn bạn là người có nhiều kiến thức về điểm du lịch thì sẽ được nghe nhiều câu chuyện thú vị từ họ. Tour của các hãng lớn luôn có 1 tour guide người Việt và 1 người bản địa.

DSC07200

Tháng 7, nắng chói chang chứ không đc lãng đãng, buồn nao lòng như ảnh trên Internet của các bạn đi vào mùa đông. Cảm giác ở Phượng Hoàng Cổ Trấn cũng giống Hội An, chủ yếu tham quan phố cổ trong không khí bình lặng. Điều tôi thích nhất ở thị trấn này là việc thong dong dạo từng ngóc ngách, kiếm tìm những góc cổ kính, hữu tình. Chịu khó lang thang bạn sẽ thấy những ngách nhỏ treo đầy đèn lồng đỏ hoặc ô cổ xuyên suốt con ngõ đậm chất Trung Hoa. Nhìn chung khách du lịch không quá đông nên thoải mái chụp ảnh, khám phá mà không phải chen chúc.

Những cây cầu là một nét nổi bật ở Phượng Hoàng Cổ Trấn. Các cây cầu đá có tuổi đời bằng với thành cổ, người dân dễ dàng lội qua khi nước rút nhưng khi nước lên, cây cầu chìm nghỉm dưới dòng Đà Giang. Cây cầu gỗ gấp khúc và cầu bê tông dành cho người đi bộ. Cầu sắt và cầu bê tông lớn dành cho xe cơ giới. Hồng Kiều là cây cầu đẹp nhất, được xây dựng năm 1651 với kiến trúc “thượng gia hạ kiều” – “trên là nhà, dưới là cầu” cùng hoa văn khắc chìm. Khách du lịch có thể lên lầu một lẫn hai của Hồng Kiều để ngắm cảnh. Cảnh quan nhìn xuống dòng Đà Giang từ cầu Hồng Kiều là lộng lẫy nhất.

1

1489556419437_6035320

Ảnh (Internet – adayroi): Hồng Kiều với kiến trúc “thượng gia hạ kiều” – “trên là nhà, dưới là cầu”, tầng 1 có những sạp bán hàng lưu niệm, chụp ảnh còn tầng 2 là nơi khách du lịch lên để ngắm toàn cảnh vẻ đẹp cổ trấn bên dòng Đà Giang

img_7176-2

Thử dải bước trên cây cầu đá 

Ở cổ trấn thường có một vài cô gái dân tộc Thổ Gia mời chào khách mua những chiếc vòng hoa đủ màu tết lên tóc hoặc thuê những bộ trang phục truyền thống để chụp ảnh. Sinh hoạt ở đây rất bình dị, tĩnh lặng. Trẻ con đùa giỡn khúc khích, những người phụ nữ tươi tắn giặt giũ bên bờ Đà Giang, những con ngựa kéo lốc cốc trên phố, những cửa hàng thiết yếu vắng bóng người qua. Tất cả điều đó tạo nên một nhịp sống đều đặn, chậm rãi.

Tham quan cổ trấn, khách du lịch có thể đến nhà cổ của nhà văn Thẩm Tùng Văn, “Đoạt thúy lâu” (phòng tranh) của danh họa Hùng Hy Linh, điện Vạn Thọ – không gian văn hóa dành với sân khấu kịch cao tầng biểu diễn nghệ thuật văn hóa dân gian, Từ Đường dòng họ Dương, viện bảo tàng cổ thành, Sùng Đức Đường, Đông Môn, Bắc Môn, Tháp Vạn Dân, quảng trường Phượng Hoàng. *Lưu ý: những địa điểm này đều nằm trong chương trình tour, hãy đề nghị tour guide dẫn bạn đi hết và thuyết minh cho bạn nhé vì có thể nếu đoàn nhiều người cao tuổi, tour guide sẽ ngại dẫn đi hết tất cả các điểm. 

img_7199

Ảnh (Phương Trần): Những cô gái mặc trang phục người Miêu

img_6869

Ảnh: Cổ trấn có rất nhiều góc chụp cổ kính

Buổi tối, quán café, pub mở nhiều, nhộn nhịp, hãy vào một quán nhạc sống bên dòng Đà Giang, thư giãn thưởng trà, ngắm phố lên đèn nhé!

Tôi rất thích nhìn ngắm ánh sáng trong bóng đêm ví dụ như bầu trời đầy sao, đèn lồng thắp sáng bay lên trong lễ hội Loy Krathong như trong phim Tangle, hoặc những ngôi nhà lên đèn rực rỡ, nép sát nhau soi bóng xuống dòng sông thơ mộng. Những câu cliché (*câu nói sến sẩm hơi “sáo sáo”):

Stars can’t shine without the darkness – Những vì sao chỉ thể tỏa sang khi có màn đêm

hay

People who shine from within don’t need a spotlight – Những người tỏa sáng từ nội tâm chẳng cần đến ánh đèn sân khấu.

Nghe có vẻ sến sẩm nhưng thật sự khi buồn hoặc thất vọng, những câu này giúp lấy động lực khá tốt. Cũng như thế, ánh sáng lung linh này mang lại niềm tin cho tôi rằng thế giới còn vô số những miền đất đẹp đẽ ta chưa có cơ hội đặt chân tới. Vậy nên phải sống tốt, kiếm thật nhiều tiền để có thể chiêm ngưỡng những cảnh sắc lung linh như vậy.

img_6865-1

img_7165-1

Ảnh (Phương Trần): Hai bên bờ Đà Giang lung linh ánh sáng đủ sắc màu

img_7167-1

Ảnh (Phương Trần): Ban nhạc trong một quán cafe biểu diễn cho khách thưởng nhạc

Một số lưu ý khi đi du lịch theo đoàn Phượng Hoàng Cổ Trấn – Trương Gia Giới

*bài viết chia sẻ thông tin về Trương Gia Giới (địa điểm thứ 2 của chuyến đi): vào đây

  • Ở Phượng Hoàng Cổ Trấn và Trương Gia Giới có thể thanh toán bằng thẻ ở các địa điểm mua sắm. Nhưng nhìn chung bạn sẽ chỉ tiêu tiền yuan để mua đồ ăn, đồ lưu niệm nhỏ lẻ. Tỷ giá vào thời điểm tháng 7/2017 là 1 yuan (Nhân Dân Tệ) = 3.600 VND
  • Tải app Pieco – từ điển tiếng Trung để tra từ, đưa người bản xứ để họ hiểu điều bạn muốn nói
  • Tải app betternet hoặc rabbit VPN sẵn ở nhà để dùng facebook ở Trung Quốc
  • Nếu đi tour, trên xe oto di chuyển có thể có sẵn wifi, hãy hỏi tour guide về việc này nhé
  • Mặc cả khi mua đồ, dù ở cửa hàng niêm yết như khu shopping do tour guide dẫn đến thì đều có thể mặc cả 
  • Nếu bạn đi vào tháng 7,8, lưu ý mang đồ thoáng mát. Bên Tour họ sẽ dặn nhiệt độ khoảng 12-18 độ vào tháng 7 nhưng thực tế trời rất nóng
  • Mang dép crocs hoặc tông để lội cầu đá
  • Mang sạc di động và sạc đầy máy ảnh hàng tối vì có rất nhiều góc ảnh đẹp
  • Nhớ check với tour xem đoàn có được đi thuyền ở cổ trấn không, đây là hoạt động phổ biến dành cho khách du lịch.
  • Vì khách du lịch đến cổ trấn hầu hết là người Trung Quốc nên những điểm tập trung khách khá ồn ào, cộng thêm việc các cô đi đâu cũng giăng ô lên choán gần hết ½ bề rộng con phố bé tẹo nên nếu đi thì bạn nhớ ngó đường thật kỹ không lại móc phải ô…
  • Nếu mua tour của Vietravel, bạn sẽ có 1 ngày để tự khám phá cổ trấn. Phố ở đây không quá rộng, mất tầm 2-3 tiếng để thăm quan bao gồm cả chụp ảnh.
  • Shopping theo lịch trình tour chỉ định: Thông thường đi tour họ sẽ dẫn khách du lịch vào các cửa hàng mua sắm. Hướng dẫn viên được nhận hoa hồng từ cửa hàng. Việc này cá nhân tôi nghĩ là thuận mua vừa bán, trong lịch trình công ty du lịch cũng đề cập rõ và đây là công việc của họ để có thêm thu nhập cho HDV và công ty. Nếu sản phẩm tốt thì mình mua, không ai được ép khách cả.

Tuy nhiên có một số lưu ý dưới đây theo trải nghiệm của tôi:

  • Sản phẩm nên mua:

+ Thuốc bỏng Trung Quốc – giá rẻ và chất lượng tốt. Thuốc bỏng TQ nổi tiếng rồi, thậm chí ngày xưa tôi đi Bắc Kinh họ còn quảng cáo bằng cách đốt lửa vào bàn tay rồi dùng thuốc bỏng bôi lên. Quảng cáo có thể là chiêu trò nhưng thực tế bản thân tôi đã từng dùng thuốc bỏng TQ thấy tốt thật.

+ Chăn tơ tằm nhẹ như mây – mùa hè thì mát mùa đông thì ấm. Chăn này chất lượng tốt, nhưng khi mua nhớ mặc cả. Kể cả cửa hàng niêm yết giá nhưng thực tế đoàn tôi mua vẫn mặc cả xuống còn 1/3 giá lúc đầu. Lúc chào hàng, nhân viên bán hàng rất cứng rắn về giá cả nhưng sau thấy không ai mua (vì quá đắt mà) nên họ đưa ra hàng loạt các chiêu khuyến mãi. Lúc này bạn hãy cứ tỏ thái độ không muốn mua. Đến khi họ hạ khoảng 3 lần thì hãy ra giá mặc cả để mua được giá tốt nhất. Đợt tôi đi hình như là 1000NDT/1 chăn loại 3 – loại rẻ nhất (nhưng tôi không nhớ đây có phải giá cuối cùng không…)

  • Sản phẩm lưu ý kỹ khi định mua:

+ Cửa hàng bán vòng lắc kim cương: chời ơi! đây là cửa hàng đoàn tôi mua nhiều nhất nhưng lại mua thứ không đáng giá nhất. Chiêu bài của họ như sau: đầu tiên đón tiếp đoàn là một cô nhân viên người TQ nói tiếng Việt, cô đang giới thiệu thì anh giám đốc người Trung Quốc rất trẻ, chừng 29, 30 tuổi tay trái Rolex tay phải Vertu bước vào. Cô nhân viên khúm núm sợ sệt. Anh này chào hỏi, nói giọng tiếng Việt lai lái với phong thái tự tin, kiêu hãnh, giới thiệu là chủ cửa hàng được thừa kế từ ông nội. Sau đó anh bắt đầu chiêu quảng cáo: tặng một lắc tay cho ai trả lời đúng 1 câu hỏi của anh, và anh tặng cho một chị trong đoàn thật. Vì phong thái thiếu gia không tiếc tiền mà các chị các cô trong đoàn đổ rạp, mắt long lanh hút hẳn theo anh. Tiếp theo anh chia sẻ rằng anh không kỳ vọng khách sẽ mua hàng ở đây vì sản phẩm có giá rất cao, người thường không mua được. Nhưng nhân dịp có đoàn khách Việt Nam đến, người yêu cũ anh lại là người Việt, anh cũng từng có dịp học ở Việt Nam, và tâm trạng anh lại đang hứng khởi nên anh sẽ giảm giá 70% cho vòng cổ do anh thiết kế, từ 1200 NTD xuống còn 300NTD. Dưới ánh đèn pha rực rỡ, ai nấy đều suýt xoa cái vòng vừa rẻ, thiết kế lại lạ với hình…củ lạc có 2 viên ngọc trai dính bên trong…Cuối cùng tổng thiệt hại cả đoàn đóng vào cửa hàng anh để mua vòng là hơn 20 triệu VND…Tôi cũng hoa mắt xách về 1 cái và chưa dùng lần nào vì khi chiêm ngưỡng vòng dưới ánh sáng tự nhiên không dối lừa thì thấy vòng…quá xấu! Mất toi 700k tôi tiếc hùi hụi. Thực tình tôi cũng phục tài ăn nói và chiêu kinh doanh có chiến thuật đánh vào tâm lý của anh Giám đốc. Ngoại hình chỉn chu, giàu có, phong cách đĩnh đạc bước đầu lấy lòng tin của chị em phụ nữ khiến chị em mất sự đề phòng và lý trí, ra chiêu bài tặng quà free cho 1 vài chị em để chiếm cảm tình rằng anh không cần bán sản phẩm, chỉ giảm giá vì tình cảm khiến ai cũng nhanh tay xách về mấy món đồ…

Nói chung tôi cũng chỉ mua có mỗi cái vòng cổ nên không đánh giá các sản phẩm khác ở đó có nên mua hay không. Nhưng kể lại câu chuyện này để làm kỷ niệm và nếu bạn có được dẫn vào cửa hàng có mánh như vậy, hãy nghĩ kỹ trước khi mua.

Nhắc đến việc mua sắm lại phải nói đến tour 0 đồng của Trung Quốc. Tour 0 đồng (The zero-fee tour) là hình thức khách du lịch Trung Quốc mua tour “được quảng cáo” là không mất phí từ các hãng lữ hành. Khách hàng không phải đóng bất cứ khoản tiền nào cho hãng bán tour. Nhưng các hãng này kiếm tiền bằng cách nào? Khách Trung Quốc khi đến du lịch ở nước ngoài ví dụ Thái Lan hoặc Việt Nam sẽ bị hướng dẫn viên dẫn đến các trung tâm mua sắm, cửa hàng chỉ định trong tour và bị ép mua với giá cắt cổ. Các cửa hàng này có khi là cửa hàng do chính người Trung Quốc kinh doanh và sẽ trả tiền hoa hồng cho hướng dẫn viên và công ty lữ hành bán tour ở Trung Quốc. Họ kiếm tiền từ tour 0 đồng bằng cách đó. Tour 0 đồng khiến ngành du lịch của Việt Nam và Thái Lan thất thu vì không kiếm được đồng nào từ đó mà lại khiến hình ảnh đất nước bị xấu đi trong mắt khách du lịch. Khách mua tour họ thấy trải nghiệm du lịch thật đáng sợ nhưng chưa chắc họ đã hiểu căn nguyên là do công ty lữ hành Trung Hoa.

Nhìn chung khi cần phải mua tour nước ngoài thì tôi có xu hướng thích Viettravel hoặc Saigontourist vì yên tâm về chất lượng, HDV lịch sự, không chèo kéo khách và yên tâm về lịch trình đi.

Hy vọng một số chia sẻ của tôi sẽ giúp bạn hiểu và có sự chuẩn bị trước khi bắt đầu hành trình đến Phượng hoàng cổ trấn. Chúc bạn mọi điều may mắn.

ĐỌC THÊM VỀ: HÀNH TRÌNH TRƯƠNG GIA GIỚI

*Rất cảm ơn bạn đã đọc bài viết này của tôi. Những bài viết về du lịch trong blog này nhằm ghi lại kỷ niệm tuổi trẻ của tôi và chia sẻ trải nghiệm. Hình ảnh minh họa trong bài do tôi chụp, trừ tấm ảnh cầu Hồng Kiều ghi rõ nguồn từ Internet, cụ thể là trang adayroi. Vui lòng báo với tôi khi bạn sử dụng ảnh hoặc bài của tôi lên kênh truyền thông nào khác 🙂 Dưới đây là một số hình ảnh khác của chuyến đi:

 

Ảnh (Phương Trần): Những nhà nghỉ thơ mộng bên dòng Đà Giang dành cho khách du lịch

Đã được thưởng trà sữa Gong Cha và Royal Tea ở Hà Nội nhưng không dám thử ở cổ trấn vì sợ béo…

Đã được thưởng trà sữa Gong Cha và Royal Tea ở Hà Nội nhưng không dám thử ở cổ trấn vì sợ béo…

 

 

 

 

 

 

img_7170-2

Ảnh (Phương Trần): Con đập chắn rác trên sông

img_7174-2

Ảnh (Phương Trần): Những con thuyền đậu bến đợi du khách ghé thăm

img_7197

Ảnh (PT): Những cây cầu phong cách kiến trúc phượng hoàng với mái ngói âm dương lớp lang, đầu mái cong vút tạo nên hình tượng cánh phượng hoàng là đặc trưng của Phượng Hoàng Cổ Trấn

img_7191

Ảnh (PT): Đến mùa mưa, mực nước sông lên quá những chiếc cọc 

img_7187

Ảnh (PT): Tháp Vạn Dân

img_7178-2

img_7193

Ảnh (PT): Những người phụ nữ giặt quần áo bên dòng Đà Giang

img_7184

Ảnh (PT): Tôi cứ ngỡ những trang phục thướt tha thế này chỉ có trong phim cổ trang, nào ngờ khách du lịch TQ, đặc biệt các bạn trẻ mặc những bộ này ra đường thật…

img_7186

Ảnh: Khám phá góc tinh nghịch

P/S: Gửi đến tôi của tương lai: 2/7/2017 – 8/7/2017, mình đã thực hiện mục tiêu đi Phượng Hoàng Cổ Trấn và Trương Gia Giới. Hy vọng một ngày không xa mình sẽ xem được show Ấn tượng Lệ Giang! :v 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back To Top
Close search
Search