skip to Main Content

Về tôi

Xin chào, Tôi tên là Phương. Ở thời điểm tôi lập ra Blog này, tôi đang ở tuổi đầu 2 "đuôi" chơi vơi. Từ ngày bé xíu tôi đã rất thích đọc báo. Hồi cấp 1 mẹ thường đưa tôi ra phố Hàng Trống, nơi có các sạp báo chiếm trọn góc đẹp nhất của con phố,  nhìn thẳng ra Nhà Thờ Lớn. Ngày đó điều tôi mong chờ nhất trong tuần là khi cầm những tờ báo thơm mùi giấy và mực. Với một đứa bé chỉ loanh quanh trong nhà, ở trường và ngõ phố thì mỗi trang báo chứa đựng một thế giới hoàn toàn mới lạ. Mẹ tôi hay mua tạp chí về điện ảnh như "Thế giới Văn hóa","Thế giới điện ảnh". Cầm cuốn tạp chí sặc sỡ trên tay mà tôi ước ao có một tờ báo của riêng mình. Vậy là tôi xé giấy trong những cuốn vở, nắn nót tô tô vẽ vẽ, cắt hình trong tạp chí ra để dán vào trang giấy nhằm tạo ra một tờ báo riêng của mình. Đến khi mẹ đưa ra Hàng Trống, tôi lén để những tờ báo handmade đó lên sạp báo với hy vọng ai đó đi ngang quá sẽ thích thú mà cầm về. Thậm chí tôi còn viết địa chỉ nhà ở vào trong tờ báo đó để độc giả yêu thích sẽ gửi thư đến cho tôi. Đến những năm cấp 2, tôi trở thành fan chính hiệu của manga. Những cuốn truyện tranh của NXB Trẻ và NXB Kim Đồng là niềm vui hàng ngày của tôi. Thời đó cuối mỗi cuốn truyện tranh thường có Góc Bạn Đọc để những cô cậu bé như tôi gửi hình vẽ, thơ, cảm xúc về nhân vật đến cho ban biên tập truyện tranh. Tôi cũng ngồi vẽ và viết gửi đi. Niềm hân hoan khi thấy tên mình cùng bức tranh mình vẽ nhân vật được in vào Góc Bạn Đọc làm tôi vui sướng hết thảy. Cuối những năm lớp 12, tôi quyết định chuyển từ Ban A (Toán Lý Hoá) sang tập trung tự học các môn khối D (Toán Văn Anh) để thi vào khoa Truyền Thông, với mong muốn sau này làm trong lĩnh vực Báo Chí hoặc PR. Môn học tôi nhớ nhất có lẽ là Đạo Đức Báo Chí, một nhà báo giỏi bên cạnh chuyên môn và nghiệp vụ, nhất định phải có đạo đức và sự tử tế. Công việc, cũng như tình yêu, cần có cái duyên và sự can đảm để theo đuổi cái mình muốn. Tôi không có duyên và không dám theo đuổi ngành Báo. Vì vậy đến giờ khi thấy ai làm trong ngành báo, tôi vẫn dành một sự ngưỡng mộ cho họ (tất nhiên là trừ những nhà báo “đếm tầng” và những người dùng nghề báo phục vụ mục đích “không trong sáng” :”>). Cảm ơn Internet, đã khiến những người thích viết mà không có tài lắm như tôi vẫn có thể tự tạo ra một trang blog để chia sẻ những bài viết riêng của mình. Việc mày mò cách lập website, mua hosting, cài theme, chỉnh sửa giao diện, cân nhắc màu sắc, sắp xếp trang sao cho tối ưu nhất tuy mất thời gian và tỉ mỉ nhưng rất thú vị, đặc biệt khi mình được sáng tạo và nhìn thấy thành quả theo ý mình. Tôi rất thích đi du lịch, làm các công việc liên quan tới truyền thông, phát triển xã hội, giáo dục, thanh niên. Ước mơ của tôi là sau này khi đã có thật nhiều trải nghiệm, tôi sẽ xuất bản được một cuốn sách dành cho các bạn thanh thiếu niên. Nhưng giờ cứ phải tích luỹ trải nghiệm từng ngày đã vì tôi nghĩ không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tử tế. Và blog này cũng là cách để tôi luyện viết, từng chút từng chút một. Hy vọng sau này mọi thứ sẽ ổn :)

Về Blog

Tôi tin rằng mỗi chúng ta đều có nhu cầu được chia sẻ. Một trong những điều tuyệt vời là ta có một người đủ tin cậy, hiểu và cảm thông để bộc bạch mọi thứ. Còn nếu không có thì tự sự với bản thân cũng là một lựa chọn hay ho. Và đó là lý do tôi lập ra blog này. Nếu có ai đó đọc blog, tôi rất vui. Còn nếu không có ai theo dõi, thì tôi cũng đã là một người đọc blog này rồi. 5 năm, 10 năm nữa, tự xem lại những bài viết thời trẻ dại của mình hẳn cũng sẽ buồn cười lắm :p Blog hiện tại có tên là “Mưa Bóng Mây”, mà nhiều bạn nhìn thoáng qua tên website còn lầm tưởng là “Mua Bóng Bay” LOL. Tôi sẽ giải thích một chút về cái tên sến sẩm này. Khoảngl năm 2, năm 3 Đại Học, tôi quyết định lập một blog. Cái khó nhất là tên blog: vừa dễ nhớ, lại vừa phản ánh nội dung trang. Phân vân mãi tôi quyết định chọn cái tên “Mưa Bóng Mây” vì ngày đó thanh niên thích cái gì lãng mạn, bay bổng kiểu như “Dạo bước trên mây”. “Mưa bóng mây” là cái tên nhẹ nhàng, vừa đủ, không quá nghiêm túc cũng chẳng mang tính cá nhân quá. Nhưng sau đó tôi cũng thấy hơi ngại ngại mỗi khi đọc tên blog này lên vì nghe cứ “mây mưa” sao ý :)) vậy là cũng cố nghĩ một cái tên khác bằng tiếng Anh để sau này xây dựng page tiếng Anh trên cùng domain cũng tiện hơn nhưng nghĩ mãi không ra. Và cho đến giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra cái tên nào khả thi (*bạn mà có cao kiến gì thì có thể comment dùm tôi bên dưới ha*). Vậy nên thôi tạm thời cho đến hết năm 2018 tôi vẫn sẽ dùng cái tên này vì đã trót mua domain rồi :)). Nhưng tương lai tôi sẽ đổi tên. Nội dung blog là về những trải nghiệm của tôi: du lịch, suy nghĩ cá nhân tôi về cuộc sống, chia sẻ những cuốn sách tôi ưa thích, những điều hay ho thú vị về Hà Nội, nơi tôi gắn bó, và ti tỉ những thứ linh tinh khác. Tôi hy vọng sau này đến tuổi U30, U40 - U100. Blog của tôi vẫn được duy trì như một nơi tôi lưu giữ những điều đẹp nhất trong cuộc đời mình vậy. Tôi sẽ cố gắng viết thường xuyên nhưng thực tình là công việc, các mối quan hệ, những thứ hầm bà lằng khác khiến tôi khá bận nên chưa trung trong được cho blog. Vì vậy mà các bài viết sẽ còn nhiều lỗi sai về chính tả, đánh máy, nội dung rườm rà, câu chữ không được trao chuốt, đặc biệt ở những bài đầu tiên tôi viết. Tôi sẽ cố gắng khắc phục trong các bài sau, nhưng với những bài đầu tiên có lẽ tôi sẽ không sửa lại, vì tôi muốn sau này sẽ có thể dựa vào đó để đánh giá sự trao dồi kỹ năng viết của mình. Hy vọng các bạn thông cảm. Cảm ơn bạn đã vào blog này, và đọc đến tận dưới đây. Nếu bạn muốn chia sẻ điều gì với tôi thì hãy cứ comment nhé :) *Tái bút: tên blog nghe sến vậy thôi chứ tính tôi không sến đến thế. Vì không hiểu sao tôi hay nhận được những tin nhắn mộng mơ mơ mộng tựa như tin nhắn gửi đến fan của tiểu thuyết ngôn tình vậy...hiu hiu :( :(    
Không đề #4

Không đề #4

Tôi luôn tự nhận mình là sản phẩm lỗi của nền giáo dục. Từ năm lớp 1 đến lớp 9, chúng tôi phải học thuộc lòng phần Ghi Nhớ trong mỗi bài đến từng dấu chấm, dấu phẩy để kiểm tra miệng hoặc 15′ đầu giờ. Ngày đó học ban A được coi là thông minh, còn ban D dành cho những bạn không học nổi Toán Lý Hoá nên mới phải học Văn, Anh. Những năm 99-2007 cũng chẳng có điều kiện kinh tế để được tiếp xúc với văn minh, với tiếng Anh giao tiếp. Cái gọi là “tư duy phản biện”, “Anh-Anh, Anh-Mỹ accent”, “tư duy lôgic” xa vời như tiếng ngoài hành tinh. Cho đến cuối năm cấp 3, vào Đại học, khi văn hoá nước ngoài ngày càng xâm nhập vào Việt Nam, chúng ta nhận thức được tầm quan trọng của việc học tiếng Anh thì bố mới bắt đầu đầu tư cho tôi đi học tiếng Anh ngoài trung tâm. Những năm Đại học mải miết đọc báo, hứng thú với Quan hệ quốc tế. Đến khi tốt nghiệp Đại học mới thực sự tìm hiểu về vẻ đẹp của Triết học, Lịch sử. Nhưng mọi thứ đều chỉ là hứng thú nên đọc, tìm hiểu, chứ không nghiên cứu sâu rộng một cách có hệ thống. Vậy nên tôi rất khâm phục những người có kiến thức chắc và ham học hỏi. Nhưng càng khâm phục hơn những người đã giỏi lại còn cởi mở với “khoảng rộng và hẹp” trong kiến thức người khác.

Có những người chơi đàn không ngừng cất tiếng chê bai một người nghiệp dư tập ca khúc cover là thích thể hiện, thiếu kỹ thuật và không được đào tạo bài bản.  

Có những người ngồi xem video người Việt nói tiếng Anh mà không ngớt lời chê họ có ngữ điệu đặc sệt Việt Nam thay vì Anh-Anh hay Anh-Mỹ.

Có những người học Mỹ thuật cười khẩy bức hoạ nghiệp dư về bố cục, kỹ thuật tô màu. 

Biển học rộng vô biên. Đôi khi người ta nhầm lẫn giữa mục đích của kiến thức. Tuỳ ngành nghề mà kiến thức, kỹ năng một người bắt buộc phải chuẩn hoặc không. Ví dụ như người ta đòi hỏi bài nghiên cứu của một giáo sư Tôn Giáo cần chính xác, nhưng một người bình thường có hứng thú về Tôn giáo chỉ tìm hiểu cho vui thì không bắt buộc phải kỹ lưỡng đến vậy. Có người coi kiến thức là phương tiện để khoe mẽ và áp đặt điều đó lên người khác. Người ta không ngại ngần chê bai sự khác biệt trong kỹ năng, kiến thức của một người đang trên con đường học hỏi.

Người ta quên rằng mục đích quan trọng nhất của ngôn ngữ là để hiểu nhau. Tiếng Anh Úc là sự giao thoa giữa Anh Mỹ và Anh Anh. Singlish và giọng Anh Ấn được thế giới công nhận. Nói là để hiểu. Một người có giọng tiếng Anh chuẩn mà không có thông điệp, nội dung để nói thì cũng chẳng sử dụng tiếng Anh để làm gì cả. Vậy nếu không vì mục đích công việc bắt buộc, thì việc một người nói tiếng Anh không theo giọng Anh Anh hay Anh Mỹ chẳng có vấn đề gì để chê bai. 

Nghệ thuật là phương tiện để chúng ta giải toả căng thẳng. Một người chơi đàn sai kỹ thuật cũng chẳng vấn đề nếu họ coi đây là thú vui giải trí thay vì trở thành nghệ sĩ chuyên nghiệp. 

Gần đây nhóm Triết học tôi tham gia 3 tháng trước thường xuyên tổ chức các buổi chia sẻ về một chủ đề như Đời sống, Mỹ Thuật, Âm nhạc, Triết học, Tình yêu. Có những anh chị thoải mái chia sẻ và cởi mở với sự không biết gì của đàn em. Đó là điều tôi rất trân trọng ở họ. Sự không phán xét với khác biệt trong mối quan tâm và kiến thức của người khác sẽ khiến môi trường học hỏi mang tính xây dựng hơn. Sẽ chẳng thích thú gì khi nói chuyện với một người bạn mà họ chỉ biết chê bai bạn chứ không chia sẻ được gì để giúp bạn tiến lên được đúng không? Làm ơn đừng nhầm lẫn với việc khích nhau để cùng tiến bộ. Có những người chê bạn và đồng thời sẽ vạch ra phương hướng để bạn tiến bộ. Nhưng sẽ có người chỉ đứng đó chỉ trích, chê bai và để mặc bạn trong sự hả hê của họ mà thôi. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back To Top
Close search
Search