skip to Main Content

Về tôi

Xin chào, Tôi tên là Phương. Ở thời điểm tôi lập ra Blog này, tôi đang ở tuổi đầu 2 "đuôi" chơi vơi. Từ ngày bé xíu tôi đã rất thích đọc báo. Hồi cấp 1 mẹ thường đưa tôi ra phố Hàng Trống, nơi có các sạp báo chiếm trọn góc đẹp nhất của con phố,  nhìn thẳng ra Nhà Thờ Lớn. Ngày đó điều tôi mong chờ nhất trong tuần là khi cầm những tờ báo thơm mùi giấy và mực. Với một đứa bé chỉ loanh quanh trong nhà, ở trường và ngõ phố thì mỗi trang báo chứa đựng một thế giới hoàn toàn mới lạ. Mẹ tôi hay mua tạp chí về điện ảnh như "Thế giới Văn hóa","Thế giới điện ảnh". Cầm cuốn tạp chí sặc sỡ trên tay mà tôi ước ao có một tờ báo của riêng mình. Vậy là tôi xé giấy trong những cuốn vở, nắn nót tô tô vẽ vẽ, cắt hình trong tạp chí ra để dán vào trang giấy nhằm tạo ra một tờ báo riêng của mình. Đến khi mẹ đưa ra Hàng Trống, tôi lén để những tờ báo handmade đó lên sạp báo với hy vọng ai đó đi ngang quá sẽ thích thú mà cầm về. Thậm chí tôi còn viết địa chỉ nhà ở vào trong tờ báo đó để độc giả yêu thích sẽ gửi thư đến cho tôi. Đến những năm cấp 2, tôi trở thành fan chính hiệu của manga. Những cuốn truyện tranh của NXB Trẻ và NXB Kim Đồng là niềm vui hàng ngày của tôi. Thời đó cuối mỗi cuốn truyện tranh thường có Góc Bạn Đọc để những cô cậu bé như tôi gửi hình vẽ, thơ, cảm xúc về nhân vật đến cho ban biên tập truyện tranh. Tôi cũng ngồi vẽ và viết gửi đi. Niềm hân hoan khi thấy tên mình cùng bức tranh mình vẽ nhân vật được in vào Góc Bạn Đọc làm tôi vui sướng hết thảy. Cuối những năm lớp 12, tôi quyết định chuyển từ Ban A (Toán Lý Hoá) sang tập trung tự học các môn khối D (Toán Văn Anh) để thi vào khoa Truyền Thông, với mong muốn sau này làm trong lĩnh vực Báo Chí hoặc PR. Môn học tôi nhớ nhất có lẽ là Đạo Đức Báo Chí, một nhà báo giỏi bên cạnh chuyên môn và nghiệp vụ, nhất định phải có đạo đức và sự tử tế. Công việc, cũng như tình yêu, cần có cái duyên và sự can đảm để theo đuổi cái mình muốn. Tôi không có duyên và không dám theo đuổi ngành Báo. Vì vậy đến giờ khi thấy ai làm trong ngành báo, tôi vẫn dành một sự ngưỡng mộ cho họ (tất nhiên là trừ những nhà báo “đếm tầng” và những người dùng nghề báo phục vụ mục đích “không trong sáng” :”>). Cảm ơn Internet, đã khiến những người thích viết mà không có tài lắm như tôi vẫn có thể tự tạo ra một trang blog để chia sẻ những bài viết riêng của mình. Việc mày mò cách lập website, mua hosting, cài theme, chỉnh sửa giao diện, cân nhắc màu sắc, sắp xếp trang sao cho tối ưu nhất tuy mất thời gian và tỉ mỉ nhưng rất thú vị, đặc biệt khi mình được sáng tạo và nhìn thấy thành quả theo ý mình. Tôi rất thích đi du lịch, làm các công việc liên quan tới truyền thông, phát triển xã hội, giáo dục, thanh niên. Ước mơ của tôi là sau này khi đã có thật nhiều trải nghiệm, tôi sẽ xuất bản được một cuốn sách dành cho các bạn thanh thiếu niên. Nhưng giờ cứ phải tích luỹ trải nghiệm từng ngày đã vì tôi nghĩ không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tử tế. Và blog này cũng là cách để tôi luyện viết, từng chút từng chút một. Hy vọng sau này mọi thứ sẽ ổn :)

Về Blog

Tôi tin rằng mỗi chúng ta đều có nhu cầu được chia sẻ. Một trong những điều tuyệt vời là ta có một người đủ tin cậy, hiểu và cảm thông để bộc bạch mọi thứ. Còn nếu không có thì tự sự với bản thân cũng là một lựa chọn hay ho. Và đó là lý do tôi lập ra blog này. Nếu có ai đó đọc blog, tôi rất vui. Còn nếu không có ai theo dõi, thì tôi cũng đã là một người đọc blog này rồi. 5 năm, 10 năm nữa, tự xem lại những bài viết thời trẻ dại của mình hẳn cũng sẽ buồn cười lắm :p Blog hiện tại có tên là “Mưa Bóng Mây”, mà nhiều bạn nhìn thoáng qua tên website còn lầm tưởng là “Mua Bóng Bay” LOL. Tôi sẽ giải thích một chút về cái tên sến sẩm này. Khoảngl năm 2, năm 3 Đại Học, tôi quyết định lập một blog. Cái khó nhất là tên blog: vừa dễ nhớ, lại vừa phản ánh nội dung trang. Phân vân mãi tôi quyết định chọn cái tên “Mưa Bóng Mây” vì ngày đó thanh niên thích cái gì lãng mạn, bay bổng kiểu như “Dạo bước trên mây”. “Mưa bóng mây” là cái tên nhẹ nhàng, vừa đủ, không quá nghiêm túc cũng chẳng mang tính cá nhân quá. Nhưng sau đó tôi cũng thấy hơi ngại ngại mỗi khi đọc tên blog này lên vì nghe cứ “mây mưa” sao ý :)) vậy là cũng cố nghĩ một cái tên khác bằng tiếng Anh để sau này xây dựng page tiếng Anh trên cùng domain cũng tiện hơn nhưng nghĩ mãi không ra. Và cho đến giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra cái tên nào khả thi (*bạn mà có cao kiến gì thì có thể comment dùm tôi bên dưới ha*). Vậy nên thôi tạm thời cho đến hết năm 2018 tôi vẫn sẽ dùng cái tên này vì đã trót mua domain rồi :)). Nhưng tương lai tôi sẽ đổi tên. Nội dung blog là về những trải nghiệm của tôi: du lịch, suy nghĩ cá nhân tôi về cuộc sống, chia sẻ những cuốn sách tôi ưa thích, những điều hay ho thú vị về Hà Nội, nơi tôi gắn bó, và ti tỉ những thứ linh tinh khác. Tôi hy vọng sau này đến tuổi U30, U40 - U100. Blog của tôi vẫn được duy trì như một nơi tôi lưu giữ những điều đẹp nhất trong cuộc đời mình vậy. Tôi sẽ cố gắng viết thường xuyên nhưng thực tình là công việc, các mối quan hệ, những thứ hầm bà lằng khác khiến tôi khá bận nên chưa trung trong được cho blog. Vì vậy mà các bài viết sẽ còn nhiều lỗi sai về chính tả, đánh máy, nội dung rườm rà, câu chữ không được trao chuốt, đặc biệt ở những bài đầu tiên tôi viết. Tôi sẽ cố gắng khắc phục trong các bài sau, nhưng với những bài đầu tiên có lẽ tôi sẽ không sửa lại, vì tôi muốn sau này sẽ có thể dựa vào đó để đánh giá sự trao dồi kỹ năng viết của mình. Hy vọng các bạn thông cảm. Cảm ơn bạn đã vào blog này, và đọc đến tận dưới đây. Nếu bạn muốn chia sẻ điều gì với tôi thì hãy cứ comment nhé :) *Tái bút: tên blog nghe sến vậy thôi chứ tính tôi không sến đến thế. Vì không hiểu sao tôi hay nhận được những tin nhắn mộng mơ mơ mộng tựa như tin nhắn gửi đến fan của tiểu thuyết ngôn tình vậy...hiu hiu :( :(    
Kinh Nghiệm Săn Học Bổng Chính Phủ New Zealand

Kinh nghiệm săn học bổng chính phủ New Zealand

Sau khi trúng học bổng mình đã định viết một bài chia sẻ kinh nghiệm, như một cách để “pay it forward” nhưng mà bận chuẩn bị cho chuyến đi nên mãi ko viết được. Sang New Zealand thì bận học và tìm nhà, đến hôm nay sau khi được giải thoát khỏi núi bài tập mới có thời gian ngồi viết. Hy vọng bài chia sẻ này sẽ giúp được mọi người đôi chút. (Tuy đặt tên bài blog này là về “học bổng chính phủ New Zealand” nhưng thực ra những kinh nghiệm này mình còn áp dụng cho các chương trình khác mà mình apply).

I. Động lực và câu chuyện nộp hồ sơ học bổng

(đoạn này mình kể lể hơi dài dòng để tiếp thêm động lực cho các bạn nộp hồ sơ – vậy nên nếu bạn ko muốn đọc dài dòng loằng ngoằng thì xuống phần II luôn nhé :D)

Mình thích đi du học từ năm cuối Đại học. Sau khi đi exchange ở Canada về, thích được khám phá thế giới nên nghĩ đến việc đi du học. Nhưng nhà mình không thể hỗ trợ việc đi học tự túc và bản thân mình cũng không muốn bỏ tiền ra để đi du học. Đơn giản vì (1) khoản đầu tư này chỉ hợp khi gia đình rất mạnh về tài chính. Mình học xong chắc phải đi làm 8-10 năm mới kiếm đủ để trả lại cho bố mẹ. (2) được học bổng là một thành tựu đáng tự hào với bản thân. Mình rất thích việc cố hết sức để đạt được mục tiêu. Mình quen một số bạn bè được học bổng đi học nên luôn nghĩ “họ làm được thì không có lý gì mình không làm được cả. Nếu ko được là do mình chưa cố gắng hết sức”. Vậy nên mình xác định sẽ chỉ đi học khi kiếm được học bổng toàn phần.

Tuy nhiên ngày đó động lực đi học và nộp học bổng chỉ đơn giản là thích khám phá thế giới và chưa biết làm gì sau khi tốt nghiệp đại học. Vì vậy, hồ sơ mình viết hời hợt, không có chất riêng. Trượt học bổng là chuyện đương nhiên. Sau đó mình đi làm. Những chỗ mình làm đều ổn định, môi trường tốt, chế độ đãi ngộ tuyệt vời, sếp và đồng nghiệp rất tốt bụng. Nhưng đi làm được 5 năm, mình vẫn luôn cảm thấy có gì đó thiếu thiếu. Trong thâm tâm mình hiểu rất rõ, rất rất rõ rằng vì mình đang quá ổn định và mục tiêu đi học vẫn chưa thực hiện. Gia đình khi biết mình có ý định đi học đều lo lắng. Bố mẹ muốn mình cứ tiếp tục công việc ổn định, lấy chồng, sinh con, có thu nhập đều đặn, sống yên bình là hạnh phúc rồi. Mình hiểu nguyện vọng của bố mẹ là vì muốn tốt cho mình. Chỉ có điều mình biết điều mình muốn là gì. Nếu chỉ đơn giản là thích thăm thú hoặc sống ở nước ngoài thì mình có thể đi du lịch, đi làm ở nước khác. Nhưng cái mình muốn là được học tư duy, được tiếp cận các quan điểm từ bạn bè ở các quốc gia khác. Nên mình thích đi học. Một cô bạn New Zealand nói với mình rằng bạn ý từng đến Việt Nam trong 1 năm. Khi đến bạn rất ngạc nhiên vì cứ ngỡ VN nghèo lắm, không ngờ đời sống kinh tế ở VN rất sôi nổi, năng động. Có những thứ học qua sách vở, truyền thông, nhưng chỉ thể kiểm chứng được khi ta tận mắt trải nghiệm, chứng kiến.

Vậy là mình quyết tâm nộp hồ sơ học bổng. Mình cũng từng trượt một số học bổng, vì không biết cách viết hồ sơ. Sau này đến khi đi làm có nhiều kinh nghiệm hơn, hiểu rõ mình muốn gì, định hướng tương lai ra sao, vấn đề gì đang trăn trở muốn thực hiện. Cuối cùng cũng trúng. Cả mình và rất nhiều bạn mình biết chỉ upload lên Facebook những chương trình chúng mình apply thành công. Nhưng mình chắc rằng số lần tụi mình trượt gấp 5-10 lần số lần thành công. Chẳng qua khi trượt thì không đáng để tung lên, và còn phải tập trung thời gian sức lực để nộp hồ sơ tiếp, ko thể gặm nhấm nỗi buồn mãi được.

Lý do mình chọn học bổng chính phủ New Zealand đơn giản vì (1) đây là học bổng toàn phần, mình không cần lo thêm chi phí gì hết. Thực ra tất cả các học bổng toàn phần đều nằm trong tầm ngắm của mình :D. New Zealand là học bổng mở đầu cho năm săn học bổng (NZ và AAS mở tầm tháng 2-3). Đến khi biết kết quả cũng là lúc các hb khác mở nên mình không apply thêm hb nào khác trong năm đó. Chỉ apply mỗi NZ là mãn nguyện rồi…  (2) hồ sơ nộp khá đơn giản, không bắt buộc nộp reference, giấy chứng nhận của cơ quan. Thậm chí bằng IELTS chỉ cần sau khi có kết quả học bổng, dùng để xin admission của trường. (3) tính cách mình hợp với New Zealand. Cá nhân mình nhận thấy phần lớn các anh/chị/bạn đã được học bổng New Zealand và cả các chị ở ĐSQ New Zealand mà mình từng nói chuyện, quen biết đều có điểm chung là hiền hòa và dễ chịu 😀 (đây là quan sát cá nhân thôi nha :D). Tính cách mình cũng vậy. Đất nước New Zealand thanh bình yên ả. Mình muốn quãng thời gian đi học là lúc để sống chậm, tập trung học hành, không bị xao nhãng bởi các hoạt động giải trí sôi động, mà lại thích đi du lịch khám phá thiên nhiên tươi đẹp. New Zealand là lựa chọn phù hợp nhất.

Năm 2018 là năm rất đặc biệt. Mình trúng 1 chương trình ngắn hạn đi Bỉ. Sau đó mình nhận được email báo mình trúng chương trình học bổng chính phủ NZ. Tin vui đến tới tấp làm mình bất ngờ và hồi hộp vô cùng. Trước khi biết tin trúng học bổng mình đã rất lo lắng vì nếu năm nay trượt thì năm sau lại phải apply tiếp. Cảm giác chờ đợi, nộp hồ sơ rồi trượt rất mệt mỏi. Nhưng nếu năm 2018 mình mà trượt thì mình vẫn chắc chắn rằng 2019 mình sẽ nộp tiếp, đến khi nào được thì thôi. Vì khi đã có một mục tiêu được vạch sẵn, mình sẽ cố đến khi nào đạt được bằng hết khả năng của mình.

II. Những lưu ý khi viết hồ sơ học bổng

*Lưu ý đây là kinh nghiệm cá nhân mình. Đúng với bản thân mình. Có những bạn không hề làm giống mình mà vẫn được học bổng 😀 Các bạn apply ngành học ít cạnh tranh sẽ có lợi thế hơn, sự chỉn chu, cẩn thận cho hồ sơ không cần ở mức quá cao chót vót mà vẫn chinh phục được học bổng. Còn với những bạn apply các ngành học cạnh tranh thì nên có sự đầu tư, chuẩn bị thật cẩn thận.

1. Hiểu rõ về học bổng.Điểm này chắc bạn scholar nào cũng nói. Mình lại nhắc lại :D. Một số học bổng dựa vào thành tích học thuật, công việc như Erasmus Mundus. Còn tính chất của học bổng chính phủ (NZ Aid, Fulbright, Chevening, AAS, vv…v) là để đóng góp cho sự phát triển của đất nước mình. Vậy bạn cần chứng minh bạn đã làm được gì và sẽ làm gì cho cộng đồng. Các hb chính phủ nói chung đều yêu cầu người đi học về nước làm việc trong 2 năm. Theo mình, nếu bạn chắc chắn rằng bạn muốn quay trở lại nước sau khi học xong thì hẵng apply học bổng chính phủ. Còn nếu bạn muốn học xong rồi học lên cao ngay lập tức, hoặc đi làm ở nước ngoài ngay thì nên nghiên cứu học bổng trường, hb quỹ tài trợ, hoặc các hb không có ràng buộc về nước. Vấn đề này cũng được nhiều người nhận học bổng tranh luận. Đúng là có nhiều cách để cống hiến nhưng một khi đã cam kết thì thực hiện đúng cam kết là việc cần làm.

Để hiểu về học bổng chính phủ NZ, bạn nên đọc kỹ các link sau:

Thông tin cơ bản về học bổng NZAid: https://www.mfat.govt.nz/en/aid-and-development/new-zealand-government-scholarships/new-zealand-scholarships-for-international-tertiary-students/apply-online-for-a-new-zealand-scholarship/

Học bổng NZAid lựa chọn ứng viên là người như thế nào: https://www.mfat.govt.nz/en/aid-and-development/new-zealand-government-scholarships/new-zealand-scholarships-for-international-tertiary-students/how-we-select-scholars/

Các ngành học ưu tiên: https://www.mfat.govt.nz/en/aid-and-development/new-zealand-government-scholarships/new-zealand-scholarships-for-international-tertiary-students/study-subjects-we-recommend-for-your-country/

Các quyền lợi khi được học bổng NZAid: được chi trả học phí, sinh hoạt phí, vé máy bay, bảo hiểm, khoản NZD 3000 ổn định cuộc sống khi sang NZ, khoản NZD 1000 ổn định cuộc sống khi về nước, một chuyến đi về thăm nhà cho scholars học từ 2 năm trở lên (hay 18 tháng gì đó – mình ko nhớ rõ), phí tutorial phụ đạo. Visa cho phép bạn đi làm 20 tiếng/tuần.

 – Nghiên cứu kỹ ngành học bạn lựa chọn và trường học. Bạn cần nêu 2 lựa chọn ngành học và trường. Lưu ý: bạn sẽ không được thay đổi 2 lựa chọn này nếu trúng học bổng. Vì vậy hãy chọn thật kỹ (nên cân nhắc cả yếu tố thành phố bạn muốn ở nữa). Việc nghiên cứu kỹ ngành học, trường học và môn học giúp bạn có nhiều ý để viết luận và hiểu hơn về ngành bạn chọn.

2. Lập một timeline “cuộc đời”. Nghe “cuộc đời” có vẻ hơi “kinh kinh”, “sến sẩm” nhưng mà đó là cái mình đã làm và mất cả tuần để làm xong. Cả tuần stress chỉ ngồi nghĩ và viết (do mình đi làm 8 tiếng/ngày nên chỉ có buổi tối, sau khi ăn cơm xong rồi vào phòng ngồi tự vấn lương tâm và viết lách. Càng stress do không dám đi chơi. Có những hôm thức đến 2h sáng cắn rứt lương tâm vì không nghĩ ra được cái gì).

Timeline này nhằm 2 mục đích:

(1) giúp bạn tự “reflect” soi chiếu lại bản thân mình

(2) giúp cả bài viết trong hồ sơ của bạn có sự liên kết xuyên suốt

Khi làm timeline, bạn nên liệt kê 3 ý chính:

Quá khứ:

– Học vấn: bạn học ngành gì bậc Đại học. Ngành bạn học có điểm mạnh gì, giúp bạn học được điều gì. Ngành bạn học có điểm yếu gì mà bạn cần phải học thêm bằng cách đi du học. Bạn thấy vấn đề gì trong ngành này. Các thành tích bạn đạt được (xếp hạng trong khoa/trường, bằng khen, học bổng)

– Hoạt động xã hội: trước đây bạn đã tham gia những hoạt động xã hội nào, thuộc lĩnh vực gì, hoạt động đó có kết quả như thế nào (impacts).

Công việc: đã làm những công việc gì (chỉ nên liệt kê công việc hỗ trợ hồ sơ của bạn), bạn học đc gì từ công việc đó, từ công việc này thấy bản thân và ngành nghề đang thiếu hụt điều gì.

Hiện tại:

– Công việc: bạn đang làm công việc gì (với bạn đang đi làm). Thành tựu khi đi làm? Từ kinh nghiệm làm việc, bạn thấy vấn đề xã hội nào trong lĩnh vực của bạn cần phải giải quyết. Tại sao lại phải giải quyết? Giải quyết bằng cách nào? Đi học hỗ trợ bạn góp phần giải quyết vấn đề đó như thế nào?

– Hoạt động xã hội: nếu HĐXH trùng với lĩnh vực bạn đang làm thì tốt, có thể bổ sung cho nhau. Còn nếu không trùng thì mình nghĩ nên tìm các điểm liên kết, kết nối công việc và HĐXH lại với nhau. Hoặc nếu ngành bạn apply đi học ko trùng với công việc của bạn thì HĐXH bạn viết nên hỗ trợ ngành học bạn apply. Chẳng ai mạo hiểm cho bạn đi học về Education chỉ vì bạn thích, trong khi bạn chưa hề có kinh nghiệm làm việc hoặc hoạt động xã hội trong lĩnh vực Education đúng không? :p

Tương lai:

– Tương lai bạn muốn làm gì (không cần quá cụ thể, chính xác tên cơ quan, chỉ cần lĩnh vực, vị trí công việc bạn muốn làm là okay rồi). Công việc đó hỗ trợ gì cho xã hội? Công việc đó giải quyết vấn đề bạn đã nêu ở phần Quá khứ và Hiện tại như thế nào?

Ví dụ: Mình học Truyền Thông. Mình nhận thấy tin giả xuất hiện rất nhiều (misinformation/fake news) và định hướng xã hội theo cách tiêu cực. Nhưng mình nhận ra để giải quyết vấn đề tin giả thì không thể chỉ nhắm tới người đưa tin. Mà cách làm bền vững nên là thay đổi nhận thức, tư duy phản biện, kỹ năng media literacy của người đọc tin, đặc biệt là thanh niên (Thanh niên là đối tượng dễ đào tạo, thay đổi nhận thức. Training cho thanh niên dễ hơn so với người lớn tuổi vì thanh niên thay đổi thói quen dễ hơn). Vậy nên mình muốn phát triển các chương trình về tư duy phản biện, media literacy, kỹ năng mềm cho thanh niên. Công việc và các kinh nghiệm hoạt động xã hội của mình cũng xoay quanh Youth Empowerment, Social Media, Communications, Community Development. (Khi làm timeline sẽ dài hơn thế này, mình viết những ý chính để các bạn hiểu một cách cơ bản nhất nha)

3. Viết câu chuyện của riêng bạn. Khác biệt, ko ai viết được. Nội dung trong hồ sơ của bạn cần phản ánh đúng con người bạn, độc nhất, không giống ai cả. Bạn cứ tưởng tượng hội đồng chấm thi đọc những bài luận na ná nhau thì chán như thế nào. Nếu chỉ viết những gì ai cũng viết thì bạn sẽ ko có gì nổi bật lên được. Nên nghĩ những ý tưởng đặc biệt, chỉ mình bạn có được và khai thác sâu vào nó.

Ví dụ: Về kế hoạch tương lai, nếu chỉ viết chung chung rằng khi về sẽ làm thay đổi nhận thức của cộng đồng, xin vào cơ quan nhà nước, làm giảng viên thì khá chán vì ai cũng có thể viết đc như vậy. Bạn cần trở nên khác biệt bằng chính quan điểm gắn với trải nghiệm cá nhân.

Ngay kể cả các câu hỏi như “Vì sao chọn NZ” cũng nên chọn những lý do đặc biệt của riêng bạn thay vì ca ngợi nền giáo dục là một trong top hàng đầu thế giới của New Zealand (là điều mà ai cũng google ra).

4. Ngôn ngữ đơn giản, cấu trúc câu dễ hiểu. Bài luận học bổng chính phủ ko phải thi viết IELTS nên không cần thiết dùng cấu trúc, từ vựng phức tạp đến mức người đọc cũng ko hiểu được bạn muốn nói gì. Hãy viết sao cho đọc 1 lần là người ta hiểu ý chính bạn muốn truyền tải.

Bạn nên dùng các cụm từ liên quan đến phát triển và sử dụng collocation tiếng Anh đúng. Ví dụ như lượm nhặt các cụm từ, collocation trong file dưới đây của chính phủ New Zealand để sử dụng chính xác hơn. Kỹ năng viết của mình không giỏi nên mình thường vào các file này để học từ và cách diễn đạt. Đây là cách mà mình và một số bạn scholars ở các nước khác đều dùng:

https://www.mfat.govt.nz/assets/MFAT-Corporate-publications/MFAT-Strategic-Intentions-2018-2022.pdf?fbclid=IwAR3APeqfT3L1AecwUkkOOvM624vqf1umRMDnOXHYKdsvgRjpsr4k6zJAPUc

https://www.mfat.govt.nz/assets/MFAT-Corporate-publications/MFAT-annual-report-2018/MFAT-Annual-Report-2017-18.pdf

5. Có dẫn chứng, số liệu. Nên sử dụng số liệu trong bài viết vì số liệu có tính thuyết phục và thu hút sự chú ý của người đọc hơn. Ở các câu viết về vấn đề của đất nước và kinh nghiệm làm việc/học tập/hoạt động ngoại khóa, bạn nên kèm theo số liệu vì đó là chỗ dễ lồng số liệu vào nhất.

Ví dụ: khi nói về một dự án bạn tổ chức, hãy kèm theo số người hưởng lợi từ dự án đó, số hoạt động, đối tượng hưởng lợi (direct and indirect beneficiaries) cụ thể là ai, output và outcome của hoạt động.

6. Có một mentor hoặc một người bạn đọc giúp hồ sơ. Ngày xưa mình rất ngại nhờ vả. Khi apply học bổng mình còn giấu giấu vì ngại người khác đọc được những điều mình viết thầm kín. Sau khi trượt vài lần thì rút kinh nghiệm, đưa bài luận cho 2 người bạn thân thiết đọc giúp (một trong số đó là NZAid scholar). Việc này hữu ích ở chỗ có những câu mình viết không rõ ý, người đọc không hiểu ý mình viết. Nhờ vậy mình chỉnh được câu chữ cho dễ hiểu hơn. Đến bạn mình đọc còn không hiểu thì chắc gì hội đồng tuyển sinh đã hiểu đúng ý. Nếu bạn nhờ được thêm bạn nước ngoài đọc giúp bài thì càng tốt vì trong Writing, phần lớn chúng ta sử dụng tư duy tiếng Việt để viết nên thiếu tính tuyến tính của tiếng Anh, có thể gây khó khăn cho hội đồng chấm bên NZ (đó là mình mặc định có 1 hội đồng chấm hồ sơ bên NZ chứ mình cũng ko biết đâu).

7. Kế hoạch tương lai thực tế. Bài luận nào cũng sẽ có phần đề cập đến kế hoạch tương lai. Nhiều khi chúng ta thích viết đao to búa lớn để chứng minh tầm ảnh hưởng của bản thân sau này. Bản thân mình ngày xưa khi viết về phần này cũng rất mộng mơ và ko thực tế. Ví dụ như viết rằng sau này muốn trở thành giảng viên (trong khi mình chưa có chút kinh nghiệm đi dạy nào). Sau đó mình nhận ra kế hoạch tương lai ko cần thiết phải quá cụ thể, nhưng cần thực tế, trong khả năng thực hiện được. Ví dụ: xây dựng 1 dự án cộng đồng là điều có thể trong tầm tay bạn nếu bạn đã có kinh nghiệm tổ chức các sự kiện, dự án. “Realistic”, “Doable” là yếu tố cần nhớ khi bạn đặt ra bất cứ mục tiêu nào (nghiên cứu thêm mô hình SMART nha).

8.  Lựa chọn thông tin cần thiết để đưa vào bài luận. Khi viết luận bạn sẽ gặp tình huống viết đến 400-500 từ trong khi word limit chỉ có 250 từ chẳng hạn. Mình thường xuyên bị như vậy. Viết dài thì dễ chứ viết ngắn rất khó. Đơn giản vì khi brainstorm chúng mình thường đưa tất cả các ý nghĩ ra được vào bài chứ chưa có sự chọn lọc. Việc này gây ra bất lợi: bài có quá nhiều ý khác nhau, ko có 1 ý chính xuyên suốt, khiến người đọc bị nhầm lẫn ý chính bạn muốn truyền tải. Vì vậy chỉ nên chọn lọc những chi tiết làm tôn lên một ý chính xuyên suốt cả bài mà bạn muốn truyền tải.

Ví dụ từ bản thân mình: định hướng tương lai của mình: về học thuật mình muốn nghiên cứu sâu về chính sách Ngoại giao nhân dân, đặc biệt qua các chương trình phát triển thanh niên và cộng đồng, trao đổi văn hóa, truyền thông (Bachelor mình học Truyền Thông và Ngoại giao Văn hóa, các HĐ xã hội và công việc chủ yếu xoay quanh Youth Empowerment, Public Affairs, Edu). Còn về hoạt động thực tiễn (ko biết dùng từ gì diễn tả chính xác) thì mình muốn tập trung thực hiện các chương trình phát triển kỹ năng, tư duy cho thanh niên và các hoạt động cộng đồng (cảm giác khi làm điều tốt cho cộng đồng thấy rất mãn nguyện). Tuy nhiên nếu mình đưa tất cả các ý này vào bài thì sẽ bị rối, nhất là khi kỹ năng viết chưa xuất sắc để giải thích được nhiều ý trong 1-2 câu cho trơn tru. Nên mình sẽ chỉ tập trung duy nhất vào một ý để xoáy sâu.

9. Thành thực. Có một số bạn có hỏi mình về việc “bịa” thêm những hoạt động xã hội vào để hồ sơ đẹp hơn. Mình hiểu là để hồ sơ đẹp thì mất rất nhiều thời gian. Nhưng cá nhân mình ko ủng hộ việc biến “không” thành “có”. Vì nó không thành thật 🙁 Mà những gì không thật thì nó sẽ bị lộ ở vòng phỏng vấn. Hoặc giả dụ không lộ, thì về bản chất vẫn là điều ko đúng. Việc “đánh bóng hồ sơ” không phải là nói dối. Mà là bạn khai thác sâu những thế mạnh, thành tựu của bản thân. Mình biết những bạn tham gia các hoạt động xã hội rất năng nổ nhưng lại trượt học bổng vì các bạn ko biết cách viết về những gì các bạn làm được, hoặc tự đánh giá thấp thành quả, khả năng của chính mình. Nếu hồ sơ bạn chưa đủ mạnh thì hãy cố gắng tham gia thêm các hoạt động, trao dồi khả năng của bản thân. Điều đó tốt và ý nghĩa với bạn mà.

10. Biến facebook hoặc internet thành nguồn thông tin và động lực. Mình nghiện facebook. Mình cũng không có ý định phủ nhận với bản thân sự nghiện đó. Thay vì cai hẳn facebook thì mình biến facebook thành kênh thông tin học bổng và truyền động lực cho bản thân bằng cách like các page hoặc group về học bổng, các chương trình exchange. Bằng một cách nào đó theo thuật toán của fb, khi mình thường xuyên likes các thông tin đó thì news feed trên fb mình hiện lên rất nhiều thông tin exchange, học bổng. Khi một số bạn bè, người quen chinh phục thành công học bổng, mình ghen tị với họ. Cảm giác mọi người đang dần thực hiện được mục tiêu của họ còn mình vẫn ngày ngày đều đặn đi làm công sở trong độ tuổi hăng say khám phá khiến mình có chút chạnh lòng và chán ghét bản thân. Nhưng thay vì trốn tránh thì mình thường xuyên vào face những ng bạn đó xem các post khoe học bổng của họ để mỗi khi chán chường, tụt động lực thì tự nhắc nhở bản thân là sẽ có ngày mình cũng làm được như vậy :))

11. Một ý cuối cùng (thói quen cá nhân): hãy chia sẻ việc bạn apply học bổng cho những người bạn tin tưởng và hỗ trợ được bạn. Mình có một thói quen là khi apply chương trình, công việc gì đều bí mật, ko nói với ai cả. Nguyên nhân là vì mình sợ “nói trước bước không qua”. Và khi mình nói cho người khác biết kế hoạch của mình thì mình thấy mình dành nhiều kỳ vọng vào nó. Nếu thất bại thì sẽ rất rất buồn, rồi lại còn phải trả lời câu hỏi của người thân quen về kết quả của học bổng hoặc chương trình. Người nào tinh tế thì hỏi 1 lần rồi thôi. Chứ có người cứ gặp nhau là lại hỏi “thế tình hình đi học sao rồi? sao mãi chưa đi thế?”. Thực sự apply học bổng là một quá trình gian nan. Lại phải trả lời sự tò mò của mọi ng còn khiến bạn áp lực hơn. Những bạn apply lần đầu trúng luôn hẳn là rất giỏi và may mắn. Nhưng mình tin phần lớn đều nếm mùi thất bại vài lần. Chỉ là họ không kể thôi. Có điều bạn vẫn nên có 1-2 người rất thân thiết và ủng hộ bản để kể cho họ kế hoạch này. Cảm giác apply học bổng đôi khi sẽ rất cô độc, nhất là khi bạn trượt liên tiếp. Vậy nên cứ mở lòng nói cho 1-2 ng biết để đỡ stressful quá.

12. Nốt một ý cuối lần 2: săn học bổng không chỉ có yếu tố phù hợp tiêu chí, mà còn có yếu tố may mắn. Không may ở chỗ năm nay bạn nộp hồ sơ thì phải cạnh tranh với những đối thủ nổi bật hơn hẳn bạn trong lĩnh vực chuyên môn. Còn may mắn ở chỗ năm sau bạn nộp hồ sơ thì may quá những người giỏi hơn bạn đã đi học hoặc nộp học bổng khác hết rồi. Mình từng đọc trên một diễn đàn, có những bạn quan niệm rằng, một khi săn học bổng thì các bạn sẵn sàng nghỉ làm một năm, chỉ tập trung săn học bổng. Nếu trượt thì thôi coi như hb ko dành cho bạn và bạn sẽ ngưng không apply nữa. Cá nhân mình nghĩ nếu thực sự muốn làm một điều gì đó, thì nên kiên trì đến bao giờ thành công. Thành công còn phụ thuộc vào thời điểm nữa, chứ ko phải cứ muốn và cố gắng là có được ngay.

Cũng còn một vài điều muốn chia sẻ nữa nhưng mình không có điều kiện viết hết ra được. Hy vọng những chia sẻ này có ích với các bạn nộp hồ sơ học bổng chính phủ NZ và các chương trình khác. Bản thân mình khi apply công việc hoặc các chương trình trao đổi đều tuân theo những nguyên tắc này. Mình biết đến các chương trình học bổng sau khi đi làm 1-2 năm. Nếu biết sớm hơn thì mình sẽ có sự chuẩn bị tốt và sớm hơn. Mình đi học ở tuổi 27. Một số người quen nói mình dũng cảm vì đi học muộn. Nhưng thực tình mình ko thấy muộn lắm. Các bạn cùng lớp mình có bạn ngoài 35, thậm chí có bác 40t rồi mà vẫn còn đi học cơ mà. Muộn hay không muộn là do bản thân mỗi người thôi. Sau 2 tháng học ở NZ, mình rất mãn nguyện khi đi học ở thời điểm này. Nhờ 4-5 năm đi làm mà giờ mình hiểu tính cách bản thân hơn, biết điều mình muốn là gì, mình hợp với công việc nào để việc học ở NZ có trọng tâm hơn. Và quan trọng nhất, hiện tại mình trân trọng tất cả trải nghiệm ở NZ, dù là khó khăn hay vui vẻ vì mình đã trải qua sự trật vật để đến được đây (và vì mình cũng thấy bản thân hơi buồn tẻ sau 5 năm đi làm nên rất thích quay lại trường học hehe. Nhưng mình khuyến khích mọi người nên đi làm mấy năm trước khi đi học, trừ khi bạn theo nghề nghiên cứu hoặc giảng viên. Bạn sẽ học đc rất rất nhiều thứ từ việc đi làm mà ở trường học ko thể dạy bạn!). Vậy nên nếu bạn muốn làm gì thì hãy cứ tin vào bản thân nhé!

P/S: nếu bạn thấy bài viết này hữu ích, bạn có thể gửi lời cảm ơn đến mình bằng cách like giúp mình page này nhé: https://www.facebook.com/We-Learn-Space-405586153563907. Sorry vì mình câu like… Đây là page mình lập ra, định viết các chia sẻ học tập, trải nghiệm đi học và tổ chức các buổi workshop sau khi đi học về. Hiện chưa có bài viết nào cả vì mình mới lập hôm qua thôi 😀 Mình sẽ cố dành thời gian để đầu tư viết lách nhiều hơn. Cảm ơn bạn rất nhiều 😀 (nếu bạn không like được cũng ko sao…ko sao cả…)

This Post Has 3 Comments
  1. Chào bạn, mình muốn hỏi về chương trình ngắn hạn đi Bỉ. Bạn có thể cho mình thêm thông tin không

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back To Top
Close search
Search